7
“Con người sống trên đất phải gánh công việc nhọc nhằn,
ngày của họ như ngày của kẻ cần lao.
Họ như kẻ nô lệ ao ước bóng hoàng hôn,
như lao công trông chờ lương bổng.
Nhưng những tháng ngày của tôi trống rỗng vô vị,
và những đêm tối của tôi đầy khốn khổ.
Khi nằm xuống, tôi tự hỏi,
‘Chừng nào tôi sẽ thức dậy?’
Đêm dài, tôi nằm thao thức đến sáng.
Thân thể tôi đầy dòi bọ và ghẻ chốc,
da tôi bị nứt nẻ đầy vết lở.
Những ngày tháng của tôi trôi qua mau hơn khung dệt cửi,
đến cuối cùng không có hi vọng gì.
Lạy Thượng Đế, xin nhớ rằng đời sống tôi chẳng khác nào hơi thở.
Mắt tôi sẽ không bao giờ còn thấy thời kỳ vui vẻ nữa.
Những ai đã từng thấy tôi sẽ chẳng bao giờ thấy tôi nữa;
Ngài sẽ tìm tôi nhưng tôi không còn nữa.
Như mây tan biến không còn thấy,
con người xuống mồ mả không bao giờ trở lại.
10 Họ không bao giờ trở về nhà mình nữa,
và chỗ ở của họ cũng không nhận ra họ nữa.
11 Vì thế tôi sẽ không im lặng;
Tôi sẽ nói lên trong cái khổ đau của tinh thần tôi.
Tôi sẽ kêu rêu vì thiếu hạnh phúc.
12 Tôi chẳng phải thần hà bá cũng chẳng phải là quái vật của biển*.
Sao CHÚA canh giữ tôi bốn bên?
13 Đôi khi tôi tưởng giường tôi sẽ an ủi tôi
hay cái chõng của tôi sẽ khiến tôi thôi than thở.
14 Thì Ngài lấy mộng mị làm tôi
kinh hãi, và khiến tôi hoảng sợ vì dị tượng.
15 Chẳng thà tôi bị ngột thở;
còn hơn sống như thế nầy.
16 Tôi ghét sự sống tôi; tôi chẳng muốn sống đời đời.
Xin để tôi yên, vì đời tôi chẳng có ý nghĩa gì.
17 Tại sao Ngài làm cho con người quan trọng
và chú ý đến họ làm gì?
18 Mỗi sáng Ngài dò xét họ,
và lúc nào cũng thử nghiệm họ.
19 Xin CHÚA làm ơn nhìn chỗ khác,
hay để tôi có thể nuốt nước miếng được không?
20 Nếu tôi có phạm tội, thì tôi đã làm gì Ngài,
hỡi Đấng trông chừng loài người?
Sao Ngài dùng tôi làm đối tượng của Ngài?
Phải chăng tôi đã trở thành gánh nặng cho Ngài?
21 Sao Ngài không tha thứ những sai lầm tôi và xoá bỏ tội lỗi tôi?
Chẳng bao lâu nữa tôi sẽ nằm xuống chung với bụi đất.
Lúc đó Ngài sẽ tìm tôi, nhưng tôi không còn nữa.”

* 7:12: Tôi chẳng phải … của biển Nguyên văn, “Tôi có phải Giam và Tân-ninh đâu mà Ngài đặt người canh chừng tôi?” Theo cổ tích Ca-na-an thì Giam là thần của biển cả, còn Tân-ninh là quái vật của biển.